Lagu Teratas Berdasarkan Khanh
Dari
PERFORMING ARTISTS
Cao Việt Hưng
Performer
Nguyễn Trung Khánh
Performer
COMPOSITION & LYRICS
Cao Việt Hưng
Songwriter
Nguyễn Trung Khánh
Songwriter
PRODUCTION & ENGINEERING
Cao Việt Hưng
Producer
Lirik
Đã lâu rồi không còn để ý đang sáng, trưa hay chiều tối
Không dễ để nghĩ về âm nhạc và ngay cả những điều mới
Vì đời này đâu dễ tin sẽ thành việc dựa vào chút may mắn
Bởi đầu này luôn ngẩng cao nên lúc nào cũng thấy mình tay trắng
Chậm lại thêm một chút
Không phải tích tắc, không phải một giây hay một phút
Cảm nhận rõ hết những vết thương ở trong tâm hồn một chút
Đồng hồ vẫn xoay và mài đẽo ta như là chiếc gọt bút
Đôi lúc muốn gác những khao khát ham giàu và phú quý
Để trải nghiệm cảm giác những gam màu đã cũ kỹ
Từng ánh mắt, sâu trong từng góc tối lạnh ngắt
Ta biết trân trọng từng khoảnh khắc hệt như đang lúc ban đầu ta chú ý
Ta muốn sẽ đứng hiên ngang, chứ không phải một mình ngồi bẽ bàng
Ta biết nhiệt huyết đam mê như điếu thuốc cháy mãi rồi sẽ tàn
Ta hiểu nếu không còn cố gắng nữa thì đừng mong đời sẽ nhàn
Người có bạc, ta vẫn dành tặng những lời lẽ vàng
Mải miết im lặng và lao qua
Không hề nuối tiếc thứ tình tha thiết người đời chẳng mặn mà trao ta
Quá nhiều cơ hội đã từng luyến tiếc trôi đi như hằng hà sao xa
Gắng sức bình sinh mà bước tiếp, chẳng biết hết chặng là bao xa
Vạn người vạn lối đi, mỗi người chỉ chọn một lần trong đời
Tính sai một bước, mọi thứ kéo theo là cay đắng không lời
Cuộc sống là không được dừng, lúc đã bước thì phải đúng hướng
Hoặc hết sức tới lúc mạt lộ, hoặc buông xuôi khi đã cùng đường
Vì đâu đến nỗi khi đầu mệt mỏi ta cố tìm đến âm nhạc là chính
Là sóng và gió, cuộc sống này khó với những ai luôn muốn chính là mình
Tự do tự tại, phiền lo khoản đãi, mời rượu liên tục ta càng say hơn
Đam mê như lửa, càng gió càng mừng vì nó càng cháy lớn
Vấp rồi ngã, cơ hội đến rồi đi, xung quanh bao lời bình
Bút trong tay, không một phút lung lay, ta vẽ đời mình
Bởi mỗi nét vẽ là một dấu ấn, không hề vô nghĩa đâu
Hết đoạn đời này để lại dấu chân, cho thế hệ về sau
Chỉ là một người tham gia khác trong số biết bao người chơi
Trò đời bao nguyên tắc phải liền tiếp bước không ai nghỉ ngơi
Hoặc là giành giật lấy hoặc là nhìn thấy chính ta rụng rơi
Nên đừng oán trách gì người chơi, chỉ vì muốn đứng trong trò chơi
Chỉ là một người tham gia khác trong số biết bao người chơi
Trò đời bao nguyên tắc phải liền tiếp bước không ai nghỉ ngơi
Hoặc là giành giật lấy hoặc là nhìn thấy chính ta rụng rơi
Nên đừng oán trách gì người chơi, chỉ vì muốn đứng trong trò chơi
Ta chọn im lặng, nghe rõ hơn những lời họ đang nói
Trò làm màu đó là đặc sản ở nơi có gian dối
Khoe mẽ giàu có, dấu hiệu bọn dở hơi đó đang đói
Đấy là đám cô hồn đang tìm cách dụ ta mời họ nhang khói
Ta đã đi qua đủ những cung đường, bão giông khó ngăn lối
Đám lươn lẹo dạy ta rằng chuyện gì cũng không khó ăn nói
Thấy những kẻ tâm thần đả kích rồi tự mắt trông nó khăn gói
Biến mất khỏi cuộc chơi này một cách thảm hại mà không có trăn trối
Sống với rắc rối nên ta xấu tính, bao tiền một mớ vị tha
Khi có thể cáu kỉnh miễn phí nhờ nhìn lũ quỷ ma?
Gian xảo hay láu lỉnh khó phân biệt, có lẽ vì ta
Không có thầy giáo chỉnh, thì mắc lỗi là cách để chỉ ra
Vì muốn những điều tốt đẹp
Vô tình lại để những ham muốn thiêu đốt thêm
Giữa âm u tình người càng trở nên rối ren
Họ soi đường bằng ngọn lửa lòng tham giữa đêm tối đen
Vậy nên là
Vẫn yêu trò chơi này, nhưng vẫn phải phơi bày
Những điều xấu xí họ muốn giấu kỹ ở nơi này
Để khỏi phải đấu lý với đám ấu trĩ, dù chỉ đôi ngày
Muốn tháo nút thắt bóp nghẹt chân thật như cởi đôi giày
Tay đưa nhanh phác họa những góc khuất trong xã hội
Họ nhiều thế mạnh khác nhau, những người trông khá giỏi
Họ không muốn thành cát khi bị vần vò trong đá sỏi
Những dự định đành gác lại, đành phí công là bởi
Kẹt trong nghịch cảnh ác độc trói chân không xông ra nổi
Người không còn mảnh giáp, có những người không qua khỏi
Người ở trước cảnh sát, cúi thấp đầu mong xá tội
Lóe lên một khoảnh khắc, kiếp người đi xong quá vội
Những ngôi sao nhanh tắt, điều họ sẵn lòng đánh đổi
Để lấy những ánh mắt, tiếng hò reo rát họng rách phổi
Những điều cần tránh nhắc đến nên chẳng ai còn dám hỏi
Những giá trị đánh mất, những lỗi lầm đừng hòng gánh nổi
Đã lâu rồi không còn để ý đang sáng, trưa hay chiều tối
Không dễ để nghĩ về âm nhạc và ngay cả những điều mới
Vì đời này đâu dễ tin sẽ thành việc dựa vào chút may mắn
Bởi đầu này luôn ngẩng cao nên lúc nào cũng thấy mình tay trắng
Chậm lại thêm một chút
Không phải tích tắc, không phải một giây hay một phút
Cảm nhận rõ hết những vết thương ở trong tâm hồn một chút
Đồng hồ vẫn xoay và mài đẽo ta như là chiếc gọt bút
Đôi lúc muốn gác những khao khát ham giàu và phú quý
Để trải nghiệm cảm giác những gam màu đã cũ kỹ
Từng ánh mắt, sâu trong từng góc tối lạnh ngắt
Ta biết trân trọng từng khoảnh khắc hệt như đang lúc ban đầu ta chú ý
Ta muốn sẽ đứng hiên ngang, chứ không phải một mình ngồi bẽ bàng
Ta biết nhiệt huyết đam mê như điếu thuốc cháy mãi rồi sẽ tàn
Ta hiểu nếu không còn cố gắng nữa thì đừng mong đời sẽ nhàn
Người có bạc, ta vẫn dành tặng những lời lẽ vàng
Mải miết im lặng và lao qua
Không hề nuối tiếc thứ tình tha thiết người đời chẳng mặn mà trao ta
Quá nhiều cơ hội đã từng luyến tiếc trôi đi như hằng hà sao xa
Gắng sức bình sinh mà bước tiếp, chẳng biết hết chặng là bao xa
Vạn người vạn lối đi, mỗi người chỉ chọn một lần trong đời
Tính sai một bước, mọi thứ kéo theo là cay đắng không lời
Cuộc sống là không được dừng, lúc đã bước thì phải đúng hướng
Hoặc hết sức tới lúc mạt lộ, hoặc buông xuôi khi đã cùng đường
Vì đâu đến nỗi khi đầu mệt mỏi ta cố tìm đến âm nhạc là chính
Là sóng và gió, cuộc sống này khó với những ai luôn muốn chính là mình
Tự do tự tại, phiền lo khoản đãi, mời rượu liên tục ta càng say hơn
Đam mê như lửa, càng gió càng mừng vì nó càng cháy lớn
Vấp rồi ngã, cơ hội đến rồi đi, xung quanh bao lời bình
Bút trong tay, không một phút lung lay, ta vẽ đời mình
Bởi mỗi nét vẽ là một dấu ấn, không hề vô nghĩa đâu
Hết đoạn đời này để lại dấu chân, cho thế hệ về sau
Chỉ là một người tham gia khác trong số biết bao người chơi
Trò đời bao nguyên tắc phải liền tiếp bước không ai nghỉ ngơi
Hoặc là giành giật lấy hoặc là nhìn thấy chính ta rụng rơi
Nên đừng oán trách gì người chơi, chỉ vì muốn đứng trong trò chơi
Chỉ là một người tham gia khác trong số biết bao người chơi
Trò đời bao nguyên tắc phải liền tiếp bước không ai nghỉ ngơi
Hoặc là giành giật lấy hoặc là nhìn thấy chính ta rụng rơi
Nên đừng oán trách gì người chơi, chỉ vì muốn đứng trong trò chơi
Ta chọn im lặng, nghe rõ hơn những lời họ đang nói
Trò làm màu đó là đặc sản ở nơi có gian dối
Khoe mẽ giàu có, dấu hiệu bọn dở hơi đó đang đói
Đấy là đám cô hồn đang tìm cách dụ ta mời họ nhang khói
Ta đã đi qua đủ những cung đường, bão giông khó ngăn lối
Đám lươn lẹo dạy ta rằng chuyện gì cũng không khó ăn nói
Thấy những kẻ tâm thần đả kích rồi tự mắt trông nó khăn gói
Biến mất khỏi cuộc chơi này một cách thảm hại mà không có trăn trối
Sống với rắc rối nên ta xấu tính, bao tiền một mớ vị tha
Khi có thể cáu kỉnh miễn phí nhờ nhìn lũ quỷ ma?
Gian xảo hay láu lỉnh khó phân biệt, có lẽ vì ta
Không có thầy giáo chỉnh, thì mắc lỗi là cách để chỉ ra
Vì muốn những điều tốt đẹp
Vô tình lại để những ham muốn thiêu đốt thêm
Giữa âm u tình người càng trở nên rối ren
Họ soi đường bằng ngọn lửa lòng tham giữa đêm tối đen
Vậy nên là
Vẫn yêu trò chơi này, nhưng vẫn phải phơi bày
Những điều xấu xí họ muốn giấu kỹ ở nơi này
Để khỏi phải đấu lý với đám ấu trĩ, dù chỉ đôi ngày
Muốn tháo nút thắt bóp nghẹt chân thật như cởi đôi giày
Tay đưa nhanh phác họa những góc khuất trong xã hội
Họ nhiều thế mạnh khác nhau, những người trông khá giỏi
Họ không muốn thành cát khi bị vần vò trong đá sỏi
Những dự định đành gác lại, đành phí công là bởi
Kẹt trong nghịch cảnh ác độc trói chân không xông ra nổi
Người không còn mảnh giáp, có những người không qua khỏi
Người ở trước cảnh sát, cúi thấp đầu mong xá tội
Lóe lên một khoảnh khắc, kiếp người đi xong quá vội
Những ngôi sao nhanh tắt, điều họ sẵn lòng đánh đổi
Để lấy những ánh mắt, tiếng hò reo rát họng rách phổi
Những điều cần tránh nhắc đến nên chẳng ai còn dám hỏi
Những giá trị đánh mất, những lỗi lầm đừng hòng gánh nổi
Chỉ là một người tham gia khác trong số biết bao người chơi
Trò đời bao nguyên tắc phải liền tiếp bước không ai nghỉ ngơi
Hoặc là giành giật lấy hoặc là nhìn thấy chính ta rụng rơi
Nên đừng oán trách gì người chơi, chỉ vì muốn đứng trong trò chơi
Written by: Cao Việt Hưng, Nguyễn Trung Khánh